Chuyện Yêu Quái Ở Xương Giang

vào Chuyện hồ ly ở Xương Giang, Nguyễn Dữ đã mô tả qua một gia cảnh túng thiếu vào thời công ty Hồ. Cơ hội này, ngoài ra luật pháp cũng không được nghiêm minh.

*

Viên quan họ Hoàng, vì vội vã trong tình yêu, mà chạm chán phải tai ương. (Tranh vẽ thời phong con kiến Việt Nam, nguồninternet).

Bạn đang xem: Chuyện yêu quái ở xương giang

Chuyện yêu quái ở Xương Giang nằm trong tập Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ. Chuyện được nói trong khoảng thời gian cuối đời họ Hồ cho thời công ty Hậu Lê, tức đứt quãng thời gian Nguyễn Dữ sống không xa.

Chuyện nói về Thị Nghi, là người con ở từ bé dại trong đơn vị phú thương bọn họ Phạm. Về sau lớn lên, gồm nhan sắc, lại tứ thông với phú ông họ Phạm. Thị Nghi bị vợ phú ông phân phát hiện buộc phải đánh mang lại chết, đem chôn ngơi nghỉ cạnh làng.

Sau lúc chết, “hồn Thị Nghi hưng yêu thương tác quái, thay đổi huyễn đủ vẻ, hoặc nhập vào chị ả buôn tương, hoặc ốp vào cô đàn bà bán rượu, người có vai vế thì bị dâm sát, người dân có tiền của thì bị tách lột, trong cả một dải con đường mười dặm, người ta đều cần đi trưa về sớm, bảo nhau thấy gái đẹp chớ trêu vào. Sau bạn làng đó biết là hồn Thị Nghi làm cho tai làm quái, bèn đào mả tán xương quăng quật xuống sông, từ đấy việc quấy nhiễu cũng khá bơn bớt”.

Vào triều Hậu Lê (năm Thiệu Bình thứ 2, niên hiệu của vua Lê Thái Tông trường đoản cú 1433 cho 1442), bao gồm một viên quan bọn họ Hoàng người Lạng Giang (nay nằm trong tỉnh Bắc Giang) xuống ghê đô thừa nhận chức, đỗ thuyền ở sát bên sông. “Bấy giờ trăng tỏ buzzpatterson.com thưa, tư bề im lặng, bất chợt nghe thấy nghỉ ngơi mỏm bãi cát đàng phía đông nam, có tiếng khóc khôn cùng ai oán. Chèo thuyền cho xem, thấy một thiếu nữ tuổi 17, 18, mặc một cái áo lụa đỏ, đương ngồi trên chăn gối cỏ”.

Xem thêm:

Người đó là Nghị Thi bị tiêu diệt hoá thành, dối trá với viên quan chúng ta Hoàng: “Thiếp vốn bạn ở Phong Châu (thuộc thức giấc Phú Thọ), phụ huynh làm nghề buôn mặt hàng tấm. Không may bị quân độc ác giết bạn cướp của, phụ huynh thiếp hầu như hồn chôn bụng cá, xương gửi lòng sông. Còn sót lại tấm thân yếu đuối ớt đơn côi này thoát khỏi miệng hùm lần lên bên bờ sông tìm vào nhà dân sinh hoạt đậu. Hôm qua nhân ra bên bờ sông hái dâu mang lại bà chủ, chợt đi qua chỗ gặp gỡ nạn cũ bất giác nhức xót mà ngồi đây mếu máo đến giờ”.

Sau đó, Thị Nghi nhờ vào viên quan lại thuê bạn xuống sông mò được mấy bộ xương, mang lại là bố mẹ Thị Nghi, rồi chưa vội đi dìm chức, nhưng ngược lên quê cô bé để táng tro cốt ở ven sông. Tiếp đến hai người kết hôn vợ chồng.

“Làm quan được một tháng. Hoàng thốt nhiên bị bệnh điên loạn hoảng hốt, mê lịm đi không hề biết gì. Người vợ sớm tối thút thít thiết tha không bong ra khỏi một bước. Song Hoàng thuốc không chịu uống, mạch không cho xem; ai đem bùa dấu cho thì Hoàng mắng nhiếc. Các thầy thuốc, thầy cúng phần đông ngờ là bao gồm ma quỷ, mà lại cũng trù trừ làm cố kỉnh nào, chỉ đành quan sát nhau mà thôi”.

Có một người ăn mặc rách nát rưới đến, vờ vịt nói “nhăng cuội” gạt gẫm Thị Nghi, rồi bắt mạch kê thuốc đến viên quan họ Hoàng uống. Uống xong xuôi thì ói mửa ra vài đấu bọt dãi rồi ở thiếp. Thị Nghi thấy vậy nói người cho dung dịch là ly gián bà xã chồng, rồi đập vỡ lẽ chai thuốc. Tín đồ này lấy bùa ném, Thị Nghi hoá thành xương trắng. Sau Thị Nghi còn kiện viên quan họ Hoàng cùng với Diêm Vương, may Hoàng kể rõ sự tình và được tha chết, tuy vậy do quăng quật nết cưng cửng cường, theo con đường tà dục, cần phải sút thọ một kỷ.

Câu chuyện nhức thương này bắt nguồn từ những việc người đi buôn tên hồ Kỳ Vọng, quê Phong Châu (Phú Thọ), đi buôn bán, ngụ làm việc thành Xương Giang (nay ở trong tỉnh Bắc Giang), bị gầy chết ở đây. Người bà xã nghèo kiết xác không có tiền gửi ma ông xã nên phân phối con còn nhỏ tuổi là Thị Nghị mang lại cho bên phú thương họ Phạm.

Cảnh bần cùng không khu vực nương tựa, không khu vực nhờ vả, bấu víu này phần như thế nào nói lên một bối cảnh thời bên Hồ, cơ mà trong truyện là nghỉ ngơi cuối triều Hồ, triều đại ko tồn trên được lâu, sau đã rơi vào tay công ty Minh (Trung Quốc).

Hơn nữa, khi vk phú thương họ phạm phát hiện thị lên Nghi tứ thông với ck đã tiến công Thị Nghi cho chết, nhưng không hề bị gì; như vậy, quy định thời này cũng không được nghiêm minh. Trong những khi đó, chết choc của Thị Nghi ai cũng biết, nhưng mà không thấy nói đến sự nghi hoặc là Thị Nghi chết bởi vì đâu. Bắt buộc càng không có quan viên nào mang đến tìm ra sự thật.

Chuyện yêu tinh ở Xương Giang tuy nhiên chỉ viết về vài ba phận tín đồ thời cuối triều hồ sang thời triều Hậu Lê, tuy nhiên mặt nào kia đã cho thấy một diện mạo đời sống fan dân khi đó, mà bấy giờ ta gọi lại thấy xót xa.