CUỘC GỌI LÚC NỬA ĐÊM

Tất cả bọn họ đều biết nỗi hồi vỏ hộp âu lo ra làm sao của người nhận điện thoại thông minh vào dịp nửa đêm. Đêm hôm ấy, fan tôi gần như giật bắn khi thức tỉnh giấc do tiếng chuông điện thoại cảm ứng réo vang trong đêm. Bao suy diễn về phần đông điều bất trắc ùa tới trong cái đầu vẫn không tỉnh ngủ của mình khi tôi nhấc ống nghe lên:

“A lô!”.

Bạn đang xem: Cuộc gọi lúc nửa đêm

Tim tôi đập thình thịch, nỗ lực tay nuốm ống nghe của tôi như căng ra, tôi chuyển mắt nhìn ck mình, cũng vừa mở mắt.

– người mẹ phải không?

Tôi gần như là không nghe được tiếng thì thào bên kia đầu dây. Nhưng lao động trí óc tôi chớp nhoáng nghĩ tức thì đến đàn bà mình. Khi âm thanh tuyệt vọng nức nở của cô gái trẻ vị trí kia ống nghe trở đề nghị rõ hơn, tôi chụp lấy tay ck mình và bóp chặt.

– Mẹ, bé biết là khuya lắm rồi. Dẫu vậy đừng… nhỏ xin bà mẹ đừng nói gì hết. Mẹ cứ để bé nói xong xuôi đã. Nhỏ biết mẹ sẽ hỏi, vâng, nhỏ đang say rượu. Nhỏ đã lái xe thoát ra khỏi phần đường chính đến mấy dặm và…

Tôi hít một khá thật sâu, buông tay ông xã mình ra với bóp rất mạnh vào trán. Tôi vẫn chưa thoát ra khỏi cơn say ngủ. Tôi cố triệu tập tinh thần, tìm phương pháp chống lại trạng thái hoảng sợ. Bao gồm điều gì nhầm lẫn ở đây.

– Và bé thấy sợ lắm. Vào đầu nhỏ lúc nào cũng nghĩ là mẹ sẽ khá đau lòng nếu nhận thấy tin rằng con đã chết. Bà mẹ ơi, bé muốn… con ý muốn về nhà. Nhỏ biết bé đã không nên khi quăng quật nhà đi. Nhỏ biết chị em đã lo ngại cho con đến nhường nào. đúng ra con buộc phải gọi cho chị em mấy ngày trước, nhưng nhỏ sợ. Con sợ lắm bà mẹ ơi!

Tiếng khóc nức nở của cơn xúc động mạnh mẽ không ngừng tuôn qua ống nghe và rót vào tim tôi. Ngay mau lẹ tôi tưởng tượng trong đầu khuôn mặt con gái tôi và trọng điểm trí tôi ngoài ra đã tỉnh táo hẳn.

– Tôi nghĩ về là…

– Đừng. Chị em đừng giận con. Nhỏ xin mẹ! người mẹ cứ để nhỏ nói không còn đã! con xin mẹ! – Giọng người con gái vang lên khẩn thiết, tốt vọng.Tôi dừng nói và rứa nghĩ xem yêu cầu nói điều gì. Trước khi tôi kịp tiếp tục, giọng bên kia đã vang lên:

– bé đã bao gồm thai, chị em ơi! đáng ra con không nên uống rượu say cho thế… tốt nhất là cơ hội này, nhưng bé sợ, bà mẹ ạ! bé sợ lắm!

*

Giọng nói dừng bặt cùng tôi cắm chặt môi. Tôi biết là mắt tôi đã đẫm lệ. Chồng tôi thì thào:

– Ai vậy em?

Tôi nhấp lên xuống đầu. Anh rời ra khỏi phòng và chỉ mấy giây sau anh cù lại, tai sẽ áp vào cái điện thoại cảm ứng “mẹ bồng con” làm việc phòng ngoài.Cô gái hẳn nghe thấy tiếng lách cách trê tuyến phố dây, cô nói tiếp:

– người mẹ vẫn nghe bé nói nên không mẹ? nhỏ xin bà bầu đừng húi máy! Con buộc phải mẹ. Bé đang cô đơn lắm.

Tôi cố gắng chặt ống nghe cùng nhìn ông xã cầu cứu.

– Không, người mẹ vẫn nghe con. Người mẹ không cúp máy đâu – Tôi trả lời.

– con biết đáng ra con nên kể với mẹ. Mà lại khi bà bầu con mình thủ thỉ với nhau, mẹ luôn luôn bảo con yêu cầu thế này, buộc phải thế kia. Nhỏ đã đọc số đông điều mẹ khuyên bảo trong các quyển sách người mẹ mua mang đến con. Vậy mà lại mẹ vẫn cứ nói. Điều con bắt buộc là người mẹ hãy lắng nghe con. Chẳng khi nào mẹ làm cho con nói mọi gì con xem xét và cảm nhận. Như thể bà bầu cho rằng cảm hứng của bé chẳng quan trọng đặc biệt chút nào. Vị mẹ nhận định rằng mẹ là mẹ của bé nên chị em đã biết hết số đông câu trả lời. Nhưng có những thời gian con không yêu cầu câu trả lời. Nhỏ chỉ mong muốn ai đó lắng nghe con nói thôi.

Xem thêm:

Tôi đột nhiên thấy cổ họng đắng chát lúc liếc mắt nhìn vào quyển cẩm nang “Cách rỉ tai với nhỏ trẻ” ở lăn lóc trên bàn.

– chị em đang nghe bé đây, bé nói đi! – Giọng tôi thì thào.

– chị em biết không! – Giọng nói bên đó đầu dây tiếp tục – bé đã gửi xe quay trở về phần con đường chính sau khi đã tự chủ lại. Con bắt đầu nghĩ mang đến đứa nhỏ xíu trong bụng nhỏ và nghĩ rằng mình có nhiệm vụ phải chăm lo nó. Rồi con thấy được buồng điện thoại cảm ứng thông minh công cộng và lưu giữ lại hầu hết gì người mẹ thường giảng cho con về vấn đề say rượu cùng lái xe. Chính vì vậy con hotline taxi. Con hy vọng về nhà.

– giỏi lắm, bé yêu – Tôi nói cơ mà thấy trống ngực đã bớt đập. ông xã tôi mang lại gần hơn, ngồi xuống kề bên và đưa tay cầm cố lấy bàn tay tôi. Tôi biết như thế là tôi đã làm đúng

– Nhưng người mẹ ơi, nhỏ nghĩ là bé vẫn có thể lái xe cộ về nhà.

– Đừng con! – Tôi hốt nhiên gắt lên. Fan tôi lại căng ra với tôi bóp chặt bàn tay của chồng – mẹ xin nhỏ đấy! Hãy nạm chờ thêm một chút ít nữa. Nhỏ đừng húi máy khi không thấy taxi đến, nghe con.

– chị em ơi, con chỉ muốn lập cập về nhà thôi!

– chị em biết. Nhưng con hãy cứ có tác dụng như bà mẹ dặn. Hãy rứa chờ taxi đến, nghe con!

Tôi lắng tai giây phút im thin thít và nỗi hại trong tôi dưng lên. Khi không nghe thấy tiếng hễ gì vị trí kia đầu dây, tôi cắn chặt môi cùng nhắm đôi mắt lại. Bởi mọi giải pháp tôi yêu cầu ngăn không để con bé nhỏ lái xe cộ về nhà. Chỉ khi nghe vọng lại từ bên đó tiếng hỏi của người tài xế taxi tôi bắt đầu cảm thấy yên tâm.

– Taxi mang lại rồi. Bé về đơn vị đây, mẹ ạ!

Có tiếng treo thiết bị và điện thoại cảm ứng thông minh im bặt.

Rời khỏi giường trong lúc nước mắt vẫn còn đó đọng trên mi, tôi nhẹ bước đến phòng cô con gái 16 tuổi với đứng sinh sống đấy. Đêm giăng đầy sự tĩnh mịch. ông chồng tôi nhẹ đặt chân vào phía sau. Anh nhìn tôi một lúc rồi hỏi:

– Em tất cả nghĩ là cô bé lúc nãy biết mình quay lộn số điện thoại thông minh không?

Tôi nhìn phụ nữ đang ngủ, khẽ đáp:

– Không, có lẽ không đâu anh ạ.

Tôi lặng bạn đi vì xúc động. Biết bao lần tôi đã không lắng nghe. Vẫn chưa muộn. Tôi chợt phân biệt rằng không có sách vở và giấy tờ nào hướng dẫn shop chúng tôi cách lắng nghe mọi tín đồ xung quanh với làm thay nào để đồng cảm được với phần nhiều trăn trở, nỗi nhức của bé người. Đôi lúc biết lắng nghe không chỉ giúp xoa dịu các vết thương cơ mà còn có thể cứu được một đời người.