Gửi người tôi yêu facebook

Thoáng chốc sẽ 3 năm kể từ ngày em gặp gỡ anh trên chuyến tàu số trời ấy. Khoảng chừng thời gian không thật dài tuy vậy cũng chẳng ngắn đến một fan trở thành quan trọng đặc biệt với em. Em hầu hết tưởng đi trải qua không ít sóng gió bởi vậy sẽ chẳng tất cả ai thay thế sửa chữa hình ảnh người kia trong trái tim mình. Anh em cứ thứu tự lập mái ấm gia đình và sinh con, cũng lần lượt những chiếc thiệp hồng được nhờ cất hộ đi mà không tồn tại cái làm sao của em cùng anh. Đó là dấu hiệu em biết mình đã dần gồm ít thời gian hơn với tuổi xuân của bản thân mình cũng nhạt nhòa theo năm tháng.

Bạn đang xem: Gửi người tôi yêu facebook

*

Anh còn nợ em một đám cưới, nợ dòng áo cô dâu không khoác lên vai em, nợ hầu như khoảng thời gian của đều chàng trai tán tỉnh, của bằng hữu đã thân thương em. Tất cả khoảng thời gian thực nhưng như hư trải qua những tin nhắn, cuộc gọi trò chuyện, mọi ngày gặp gỡ ngắn ngủi tất yêu nói thành lời với em. Anh bao gồm biết chăng anh, em ý muốn một ngày như thế. Ai cũng mong một cái kết gồm hậu, cho người yêu nhau được về bên nhau. Yêu anh em không cảm xúc thiệt thòi, không cảm giác khổ như anh hay nói bởi vì em biết mình là người mang lại niềm vui, yên ủi và là hạnh phúc bé bé dại của anh. Toàn bộ chỉ đáng tiếc cho hai chữ" Nợ duyên". Anh vẫn nói anh nợ em rất nhiều nhưng lại chẳng thể làm những gì khác nhằm trả nợ cho em. Muôn vàn câu hỏi anh đặt ra" tại sao anh chẳng thể đem lại hạnh phúc đến em vậy?".

Xem thêm:

Em cần yếu trách anh, bởi anh là chắt lọc duy nhất mang lại trái tim em, là vị trí em cảm thấy bình yên và thanh thản giữa muôn vàn bé sóng của cuộc đời. Giữa em với anh không tồn tại sự xuất hiện của vật chất tầm thường, thừa qua cả nhãi ranh giới về khoảng cách thời gian khi hai đứa buộc phải xa nhau, đến mức tôn giáo cũng ko là gì khi yêu em có thể làm anh vấn đề về con đường thăng tiến như người ta vẫn nói. Nuốm nhưng lúc này em không có gì lựa lựa chọn nào không giống khi ông trời không tác hợp mang lại em với anh. Nhiều lần tự suy nghĩ và muốn nói "Mình có tác dụng đàm cưới đi anh, hãy cầu hôn em như cách bao con trai trai khác vẫn thực hiện anh nhé. Hãy ích kỷ một lần để được ở bên nhau đã có được không anh" nhưng lại lại không thể thốt lên lời. Có lẽ anh cũng hiểu điều đó mà ko thể làm gì được phải không anh? Có những thứ tưởng như là solo giản tuy vậy với em và anh sao lại khó đến vậy. Em tưởng như mình đi mãi mà ko đến nơi, cứ mãi đi về phía chân trời mà đâu ngờ chân trời là vô thực. Em muốn đi thật xa khu vực nào đó không một ai biết đến, từ bỏ công việc và cắt đứt mọi liên lạc với hiện tại, nếu làm được như vậy thì tốt quá phải không anh. Đáng tiếc là dù đi đâu, ở đâu, giường như trái tim em đã chứa đầy hình ảnh của ai đó mất rồi, em cứ phải bước tiếp về phía trước thôi.

Nước đôi mắt em vẫn rơi hàng đêm mà không lên tiếng, nghĩ đến anh lại cảm thấy đời thật quá trớ trêu. Mỗi người trong chúng ta đều chẳng thể ích kỷ một lần mà luôn luôn nghĩ về đối phương. Anh chẳng thể bắt em ngừng yêu anh, chẳng thể bắt trái tim mình thôi nghĩ về em và chẳng thể đến với em vào niềm hạnh phúc ngắn ngủi. Vậy là ở phương trời xa, chỗ anh cách em nửa vòng trái đất, em chẳng biết làm gì ngoài cầu nguyện và chờ đợi phép màu. Trải qua nhiều thử thách nó đã trở thành bản năng mà em có được, mạnh mẽ yêu anh, mạnh mẽ đón nhận, mạnh mẽ vượt qua. Em chỉ ý muốn những lúc nhức đớn và tưởng như muốn bỏ cuộc anh hãy nghĩ rằng vẫn mãi có em, có một người cần lắm anh vào đời. Cách nhau về thời gian, xa nhau về khoảng cách cơ mà có một thứ chúng ta không xa nhau, anh vẫn ở tức thì đây trong thâm tâm trí em, trong trái tim em. Anh hãy trở về và thực hiện ước mơ về ngôi nhà hạnh phúc của chúng mình anh nhé. Em mãi tin và chờ đợi anh.